Bạn đang xem: Du Lich Xe May /Tin tức /Dân “Phượt”
Du Lịch Xe Máy

Dân “Phượt”

Du Lịch Xe Máy – Họ là những người trẻ tuổi, ham phiêu lưu bằng xe máy tới những vùng núi non hiểm trở. Đơn giản trong hành trang, giản dị trong phong cách, không cầu kỳ trong ăn mặc, năng động phiêu du là điều tâm đắc, họ tự nhận mình là dân “lượt phượt”, nói gọn là… dân “phượt”.Xoay xoay ly cà phê tỏa những đường khói mỏng mảnh trong góc quán nhỏ Hà Nội một ngày đông rét cóng tay, Hà Lượng phác họa cho tôi hình ảnh của mình sau mỗi chuyến đi và cho tôi vài số điện thoại, e-mail. Lượng bảo: “Đây mới là những dân phượt lão làng!”.
Triều Dương có 20 năm “chinh chiến”, mũ cối, áo bay,giày bộ đội và ba lô con cóc trên chiếc xe Minsk, Dương hầu như đã “nhẵn mặt” các cung đường. Anh bạn bụi bặm này lại cho tôi một vài cái tên nữa và thủ thỉ: “Tớ mới chỉ là cây rau!”. Hóa ra “dân phượt” quen biết nhau hết cả, và những cái tên như: Tùng tabalô, Dương Dugia, Cao Sơn… cùng những hành trình ngoạn mục của họ đã đi vào lòng yêu mến, hâm mộ của nhiều người. Ngoài một số nhóm “gạo cội” có thâm niên, khu vực phía bắc, đặc biệt là Hà Nội lâu nay đã âm ỉ và nở rộ hàng chục nhóm “lượt phượt” trẻ.

Du Lich Xe May

Du Lich Xe May

Tiến, một nhân vật “cư ngụ” tại TP.HCM, đã 2 lần xuyên Việt và chinh phục vòng cung Tây Bắc – Đông Bắc năm 2002, 2004 kể tôi nghe cảm giác bất lực khi độc hành xuống dốc Lò Xo (Kon Tum) và xe anh bị lọt bánh xuống một ổ voi. Mùa mưa, đất đỏ cùng đá, sỏi tràn xuống đường tạo thành một thứ chất dẻo quánh như keo kẹp chặt bánh xe. Tiến ngồi bên vệ đường vắng hoe, đợi ai phóng qua nhờ gọi thêm người tới “cứu nguy”. May cho Tiến, một đoàn công nhân và chiếc xe xúc xuất hiện đã cứu anh khỏi cảnh ngủ rừng. Tiến kể: “Với tập bản đồ, mình có thể tự tin mò mẫm.
Nhưng trong chuyến đi Tây Bắc 2004, một đoạn đường 20 km có trên bản đồ nhưng dân bản bảo rằng nó đã bị bỏ hoang mấy chục năm rồi và không thể đi được, phải đi vòng 180 km. Mình ngại xa, cứ liều đi vào con đường hoang đó. Cuối cùng mất trọn một ngày, còn phải thuê mấy anh trai bản khiêng xe”.
Với Dương, chuyện chất xe máy lên chiếc mảng (bè) mỏng mảnh vượt suối, hay chuyện qua ngầm bị lũ cuốn trôi cả người cả xe không xa lạ gì. Mùa mưa, đất đá trên núi chảy tràn xuống đường, lên dốc đã khó nhưng xuống dốc mới thật gian nan. Bùn trơn trượt, dùng phanh là xe cứ thế quay ngang. Chết máy, thủng xăm… lúc trời chạng vạng, trên con đường núi heo hút đi vài chục cây mới thấy một ánh đèn hoặc đường lổn nhổn, xe trật bánh, cả xe cả người lăn xuống vực… Tất cả những tai nạn trên đều có thể xảy ra với bất kỳ “dân phượt” nào. Dương bảo: “Tớ nhìn đường sinh mạng dài và rõ nét trên tay, lẩm bẩm tên truyện Đời dài lắm của bác Chu Lai, tự nhủ mình còn phải làm khá nhiều chuyện điên rồ rồi mới… “xuôi tay”, thế là yên trí lên đường!”.
Các cung đường thường dài, hiểm trở và đích đến là những nơi heo hút “xa phủ xa huyện” nên việc chuẩn bị rất tỉ mỉ. Cần được quan tâm nhất chính là những con “chiến mã” (xe máy). Xe phải vừa khỏe để leo dốc, vượt suối, vượt ngầm, vừa phải an toàn, không hỏng vặt… Tùng tabalô đã tổng kết kinh nghiệm của mình trên một diễn đàn: “Ngoài việc thường xuyên cân chỉnh bảo dưỡng, cần phải mang một bộ đồ nghề và săm dự trữ…”.

Du Lich Xe May

Du Lich Xe May

Tiến xuyên Việt với chiếc áo tự chế ngoài bằng vải dù, trong lót rất nhiều mút vừa chống lạnh vừa không thấm nước mà vẫn khốn đốn với cái lạnh buốt của núi rừng. Vài năm lại đây, dân “phượt” đã dễ kiếm “đồ chơi” hơn nhiều. Nhóm Tây Bắc sau hàng chục năm lang bạt đã sắm bộ đồ nghề khiến nhiều người mơ ước: quần áo và giày lái xe chuyên dụng, máy bộ đàm, máy định vị…
“Vất vả, nguy hiểm, đi để được gì?”, tôi hỏi một câu sặc mùi “khiêu khích”. Tiến trầm giọng: “Tốt nghiệp đại học, công việc ổn định… Một ngày tớ tự hỏi giới hạn của mình là ở mức nào? Và một mình, một “chiến mã” lang thang trên các cung đường, tớ biết khả năng của mình vẫn còn là một mỏ quặng chìm!”. “Bạn thử tưởng tượng cảm giác cả một rừng hoa mận trắng đột ngột hiện ra lưng chừng núi như trong mơ. Khoảnh khắc ngắn ngủi đã đền bù quá đủ cho những mệt mỏi” – Lương mơ màng. Cái được nhất, nói như Tùng tabalô: “Đi, để khám phá và biết yêu quê hương đất nước và chính bản thân mình!”.

Nguồn: sưu tầm

Thông tin Du Lịch Phần Lan khác:

Previous post:

Next post: